BLOG 

Vũ Giang Biên

(đang cập nhật)

blog

LIÊN HỆ

ĐÀO TẠO

CÔNG NGHỆ

DU LỊCH

TRANG CHỦ

DU LỊCH sự khát khao mãnh liệt
 + ĐAM MÊ cháy bỏng

          Chẳng biết có phải vì lúc bé bị mê hoặc bởi những câu chuyện cổ tích của nhà văn nổi tiếng Andersen (Đan Mạch), rồi lớn dần thấm đẫm câu chuyện những bức tranh cuộc sống hào phóng của Xibiri đầu thế kỷ XX: những cánh rừng taiga và thảo nguyên mênh mông, những con sông hùng vĩ; những đầm lầy chứa khí đốt mà ngay cả những lúc băng giá dữ tợn cũng không đóng băng; những ao hồ đầy cá, nhiều thành phố và làng mạc ở Liên Xô cũ. Say xưa với tinh thần của 'Thép đã tôi thế đấy" và thấy những câu chuyện đầy nước mắt của "Người cùng khổ" khiến mình phải tò mò hối thúc để được bước ra thế giới tìm hiểu.
            Có thể có những thứ mà trước đây cứ học và nghĩ làm luật sư hay làm giáo viên cũng chả có ý nghĩa là mấy, vì đôi chân thì muốn chạy, cái đầu thì muốn nhảy ở một nơi nào đó thật xa. Khác với phần đa mọi người:  muốn nhiều hơn sự thụ hưởng, giải tỏa stress...
Còn tôi mong muốn khám phá học hỏi và trải nghiệm, để viết thêm nhiều hơn những trang sổ ....
              Còn nhỏ mình sống ở vùng miền núi hẻo lánh, chả ai nghĩ mình có thể đi bay xa bay cao được, thế mà giờ đây mình có thể đến bất cứ nơi nào mình muốn. Đặc biệt là có nhiều chương trình còn được đại diện các tổ chức mời đi để thiết kế và làm sản phẩm cho họ, thật là ngạc nhiên phải không bạn. Chỉ cần mình ước mơ và đam mê cháy bỏng là sẽ có CƠ HỘI. THẾ GIỚI vẫn luôn trong TẦM TAY CỦA BẠN.     

DU LỊCH

DU LỊCH

Chuyến đi đầu tiên

Năm mình 10 tuổi được đi dự trại hè Đồ Sơn- đó là một chuyến đi xa gia đình lần đầu tiên (vì ngày xưa đi lại rất khó khăn, nhà mình ở Sơn La, mà mỗi lần về quê Thái Bình mất 3 ngày trời, hơn nữa tại thời điểm đó người ta chỉ lo đủ ăn đã vất vả rồi, chưa gia đình nào nghĩ đến chuyện du lịch );
Đó là một trải nghiệm thú vị nhất với một cô bé vùng cao, mình rất vinh dự khi là một trong 4 cháu ngoan Bác Hồ đại diện tỉnh đi dự Trại hè toàn quốc. Lần đầu tiên được giao lưu cùng bạn bè khắp nơi, đặc biệt là được biểu diễn ở sân khấu lớn ở Trung Ương Đoàn cũng run lắm, may mà tôi cũng hoàn thành tiết mục hát đơn ca. 

Chuyến đi dự trại hè đó cũng là chuyến du lịch đầu tiên trong đời; Chia tay trại hè, mỗi người một ngả, tất cả các bạn nhỏ xúc động lắm, ai cũng nước mắt nhạt nhòa.

     Năm 2000, tôi được giao nhiệm vụ đi cùng đoàn khách cựu chiến binh Pháp từ Sơn La đến Bắc Yên - Tà Xùa sau đó đến Xím Vàng, Trảm Tấu, Nghĩa Lộ.  vừa bước chân lên xe, vị khách cựu chiến binh Pháp nhìn tôi cười bí hiểm " Mày không đi nổi đâu" . Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng, nhưng nghe vị khách phán vậy, mình cũng cảm thấy bồn chồn lo lắng .
       Từ Tà Xùa sang Xím Vàng, đoàn mình đi bằng xe U Oát trên cung đường phê nhất và cũng thót tim nhất. Tới Xím Vàng là lúc chiều tối, tôi phải lo phục vụ cơm cho đoàn, vì hồi đó không có homestay hay cơ sở lưu trú nào, dân mình cũng không thể phục vụ được khách quốc tế; Đoàn ở trong trường học và ngủ tại lớp học. Việc nấu nướng cho đoàn cũng trở lên khó khăn, mặc dù đã chuẩn bị đồ ăn sẵn. Quay như chong chóng vì lo cho đoàn ăn rồi lại làm chương trình giao lưu tặng quà cho các em nhỏ vùng cao. Tụi là nữ nên được ưu tiên ngủ trên chiếc giường 0,8 m của Trạm Y tế xã cùng với một bạn hướng dẫn viên nữ, nhưng bạn nữ ấy còn to gấp đôi mình, vì thế cả đêm tôi không thể ngủ ngon và nhúc nhắc nổi tấm thân. Bốn giờ sáng phải lo chuẩn bị đồ ăn cho cả đoàn để tiếp tục hành trình vất vả nhất là đi bộ xuyên gần 30 km đường rừng.
      Sau bữa sáng, đoàn di chuyển theo con đường mòn trong rừng để đi Trảm Tấu, đoàn chúng tôi lúc đầu có 14 khách, 10 anh chị em hướng dẫn, công an, bác sỹ đi theo phục vụ đoàn, thì giờ đã thêm 6 anh em người địa phương đi khuân hành lý cùng (chỉ là nước và đồ ăn, ga giường); mỗi người trên lưng chỉ có một vài đồ dùng nhỏ nhẹ nhất có thế. 

SƠN LA- TÀ XÙA- XÍM VÀNG- TRẢM TẤU

Chuyến đi tự hào nhất - chinh phục những đỉnh cao

20 năm trước đến đây mà không biết ảnh đi đâu vì không có nơi lưu trữ như bây giờ

20 năm trở lại leo sống lưng khủng long cùng cậu út

Trước đó, tôi đã đi bộ khá nhiều, nhưng mà để đi bộ cung đường 30 km thì cũng chưa từng một lần trải nghiệm. Ấy thế mà đây lại còn cả một hành trình xuyên rừng xuyên núi, nhiều đoạn đốc núi treo leo với vách đá dựng đứng mà có khách không thể leo lên được phải nhờ các thanh niên H'mong hỗ trợ dòng dây thừng kéo lên. Tôi đã cố gắng tỏ ra dũng cảm, bò và trượt để vượt qua những đoạn đường đầy gian nan. Một thử thách quá lớn với tôi vì có đi rừng nhiều, nhưng chưa bao giờ đi cùng cả đoàn khách một cung đường dài đến vậy, mỗi lúc chùn chân tôi lại muốn lăn ra ngay bìa rừng để nghỉ ngơi vì quá mệt. Có lúc mệt quá, muốn xỉu và thấp thoáng ý nghĩ muốn đầu hàng luôn, tôi đã phải đi cùng tốp đầu tiên cùng bác hướng dẫn tiếng Pháp đã 76 tuổi, một cựu chiến binh duy nhất trong đoàn lúc đó ông ấy đã 73-74 tuổi, phải nói ông ấy là lính và đi với tinh thần "chiến đấu rất cao", cao- chắc bởi vì có thể ông ấy nghĩ sẽ chả bao giờ có cơ hội trở lại nơi này. Thỉnh thoảng ông ấy quay sang hỏi tôi có ổn không, có cần ông ấy giúp gì không ???. Tôi nhìn vị khách già và cả bác hướng dẫn hơn cả tuổi ông ngoại mình dù mệt mà họ vẫn bước đi với tâm trạng rất thoải mái, vẫn luôn quan tâm đến cả đoàn mà thấy ngưỡng mộ vô cùng, tôi sẽ phải vượt qua thử thách này.. 

Rồi cũng đến lúc đoàn dừng nghỉ ăn trưa, nơi có bờ suối trong xanh và khung cảnh đẹp đến ngỡ ngàng, tiếc là ngày ấy tôi chả có đến cái điện thoại thông minh hay máy ảnh để chụp hình, chỉ chụp ké theo khách. Tôi đã chinh phục cái đỉnh 2865 mét mà còn chưa có bức hình để đời nào (khách có chụp nhiều mà chả nhớ ai chụp để xin lại, hơn thế ngày đó cũng chưa sử dụng Facebook như giờ để xin).

Sau bữa trưa, đoạn đường đi bộ vẫn dài lê thê vì cả đoàn đã thấm mệt, nhưng may mắn đã hết dốc cao cheo leo và chỉ toàn xuống dốc. Lúc xuống chân núi là lúc trời tối mịt, cả đoàn vỡ òa sung sướng vì một hành trình đầy gian khó, có người đã bật khóc nức nở cả tiếng đồng hồ vì vừa vượt qua cảm giác ...sợ hãi và cũng vì hạnh phúc, chắc họ cũng sẽ tự hào như tôi. Tôi đã không dừng bước, tôi không thể hèn nhát bỏ cuộc và để có một câu chuyện hay để kể: tôi đã chiến thắng chính mình. 
Kết thúc hành trình tôi về Hà Nội và nằm bẹp 2 ngày vì cái chân mỏi, nhưng cũng thấy thật hào hứng cho những chuyến đi tiếp theo, suy cho cùng chinh phục đỉnh cao không khó bằng chinh phục chính bản thân mình.

(Note: Những người lính Pháp đầu hàng trong chiến dịch Điện Biên Phủ đã đi theo con đường này trước khi về nước)

blog

BLOG CỦA TÔI đang cập nhật

2021-11-09 13:54:15

Chuyến đi đầu tiên là một thứ gì đó thật tuyệt vời

Chuyến đi đầu tiên là một thứ gì đó thật tuyệt vời

công nghệ

GIA ĐÌNH LÀ NƠI ĐỂ YÊU THƯƠNG

         Tôi may mắn được sinh ra trong một gia đình trí thức, bố làm trong ngành du lịch, mẹ là giáo viên cấp 3. Tôi sinh ra ở Thái Bình nhưng 1 tuổi đã theo bố mẹ lên Sơn La rồi. Cuộc sống tại miền núi ngày xưa còn khó khăn nhiều lắm, trường lớp thì toàn lớp lá, vách đất liêu siêu, chúng tôi vừa học và còn tham gia làm nương rẫy cùng gia đình. Thành tích cao nhất trong học tập có lẽ là đi học sinh giỏi cấp huyện, tỉnh và cả quốc gia nữa; Mẹ dạy tôi làm người lương thiện, bố dạy tôi làm nghề có tâm; Bố mẹ luôn là người quan tâm và giúp đỡ tôi nhiều nhất. 
        Tôi có gia đình nhỏ, cùng người bạn đời và ba đứa con ngoan ngoãn. Tôi luôn động viên bọn trẻ chăm chỉ học tập, học làm người tốt, cuộc sống tôi không bao giờ có khái niệm quá viên mãn mà chỉ hài lòng với những gì mình đang có. 
Cuộc sống của tôi không giàu có, nhưng cũng không quá nghèo, chỉ đến khi Covid xảy ra mới nhìn thấy những khó khăn chông chất và cũng rút ra được nhiều bài học kinh nghiệm và có giá trị cho chính mình. Tôi vẫn luôn tìm cách để vượt qua khó khăn và tin tưởng vào chính mình, cho dù con đường phía trước còn đầy chông gai, bão táp. 
         Tôi không mong quá giàu sang, chỉ mong gia đình bé nhỏ của mình đong đầy yêu thương và hạnh phúc, bố mẹ khỏe mạnh và có thể kiếm tiền để thõa mãn ước mơ đưa bố mẹ đi vài nơi yêu thích trên thế giới. Tôi cũng mong ước mình có thể làm gì đó để giúp đỡ nhiều hơn cho cộng đồng, đặc biệt là những vùng miền núi- nơi tôi đã lớn lên.            

công nghệ

công nghệ

©2020 Allrights reserved mystore.com

Website: https://pattours.net/

http://dulichnga.top

Tầng 5, Tòa nhà 97 Hào Nam, Đống Đa, Hà Nội
Số 04: Chính Kinh, Nhân Chính, Thanh Xuân, Hà Nôi
Email: giangbien2610@gmail.com/ bien.vg@pattours.net
Hotline: 0983 643 308

ĐỊA CHỈ:

Submit